Thuyền trưởng Sewol phản bội lời thề của
người đi biển
Người
dân Hàn Quốc gọi thuyền trưởng phà Sewol là "quỷ dữ", còn Tổng thống
Park Geun-hye coi ông là kẻ sát nhân, bởi hành vi bỏ chạy thoát thân, bỏ
mặc mạng sống của hàng trăm hành khách khác.
Sau sự kiện tàu Titanic chìm xuống đáy biển, văn hóa đại
chúng cho rằng người thuyền trưởng nên cùng sinh tử với con tàu do mình điểu
khiển. Nhưng chỉ trong hai năm trở lại đây, đã hai lần xảy ra việc thuyền
trưởng bỏ chạy khỏi tàu đang chìm, coi mạng sống của bản thân cao hơn hàng trăm
hành khách, những người đang hoảng loạn vì lo sợ.
Lần thứ nhất xảy ra trên du thuyền Costa Concordia tại Italy
vào năm 2012 và lần mới nhất là vụ chìm phà Sewol ở Hàn Quốc. Thuyền trưởng Lee
Jun-seok, 69 tuổi, cùng một số thành viên trong tổ lái tự mình tháo chạy đến
nơi an toàn, trong khi hơn 400 hành khách vẫn đang mắc kẹt dưới khoang.
Chính bởi hành vi trên mà ông Lee hiện bị bắt và điều tra.
Người dân Hàn Quốc gọi viên thuyền trưởng này là "Con quỷ phà Sewol".
Tổng thống Park Geun-hye chỉ trích hành vi bỏ phà chẳng khác gì sát nhân.
Thuyền
trưởng Lee Jun-seok rời bò phà Sewol đang chìm, bỏ mặc mạng sống của
hàng trăm hành khách khác. Ảnh: Sky
News
|
Các chuyên gia hàng hải cho rằng hành vi của Lee Jun-seok đã
phản bội lại "truyền thống quốc tế quang vinh" của người đi biển.
Truyền thống này không những có cơ sở pháp luật, mà còn là chuẩn tắc được công
nhận phổ biến.
"Ông ta đã khiến cho tất cả những người từng chỉ huy
tàu thuyền trên biển cảm thấy xấu hổ", thiếu tướng về hưu người Mỹ, ông
John Padgett, bình luận. Ông Padgett từng là thuyền trưởng chỉ huy tàu ngầm.
Đại tá Hải quân Mỹ William
Doherty cũng có chung cảm nhận trên. Doherty từng chỉ huy chiến hạm và tàu
thương mại, cũng từng phụ trách an ninh cho một công ty hàng hải lớn. Ông cho
biết quyết định rời phà, bỏ mặc sự sống chết của hàng trăm hành khách là
"điều nhục nhã".
"Nếu như bạn phải chịu trách nhiệm cho
gần 500 sinh mạng, thì bạn không thể là người đầu tiên bước lên xuồng cứu
hộ", Đại tá Doherty nói. Ông cũng cho biết vụ phà Sewol tương tự như vụ
chìm tàu Costa Concordia tại Italy.
Viên thuyền trưởng của tàu Concordia Francesco Schettino đang bị xét xử với cáo buộc giết người do sơ suất, khiến tàu bị lật, làm hơn 30 người thiệt mạng.
Tòa án dân sự Mỹ luôn cho rằng thuyền trưởng có nghĩa vụ bảo
vệ hành khách và tàu thuyền. Nhưng hai vụ việc tại Italy và Hàn Quốc như sự
kiểm nghiệm cho câu hỏi liệu thuyền trưởng có phải chịu trách nhiệm hình sự
trong các vụ tai nạn hay không.
Các chuyên gia cho biết đa số các quốc gia không có quy định
rõ ràng rằng thuyền trưởng phải là người cuối cùng rời khỏi tàu, nhưng luật
pháp Hàn Quốc lại có quy định trên. Đây là lý do mà giới chức nước này được
quyền bắt Lee Jun-seok bởi hành vi bỏ tàu và hành khách trong lúc nguy hiểm.
Công ước quốc tế về An toàn sinh mạng trên biển lần đầu được
thông qua năm 1914 sau sự kiện chìm tàu Titanic. Theo đó, thuyền trưởng phải
chịu trách nhiệm trước sự an toàn của tàu thuyền và hành khách. Văn bản sửa đổi
của công ước trên còn quy định hành khách cần được sơ tán khỏi tàu trong 30
phút đầu tiên sau hồi còi báo động.
Quá trình chìm của phà Sewol diễn ra trong hai tiếng rưỡi,
nhưng theo lời kể của những người sống sót, thuyền viên yêu cầu hành khách phải
ở nguyên vị trí trong khoang. Đây được cho là nguyên nhân khiến hàng trăm hành
khách lỡ mất cơ hội thoát sinh.
Quy định của Hải quân Mỹ còn nghiêm ngặt hơn so với tàu
thương mại. Từ năm 1814, hải quân đã quy định thuyền trưởng ở lại trên thuyền
bị nạn lâu nhất có thể và dốc toàn lực bảo vệ tàu, ông Dave Werner, phát
ngôn viên thuộc Phòng lịch sử Hải quân Mỹ, cho biết.
"Trong trường hợp phải rời bỏ thuyền, sĩ quan chỉ huy
phải là người cuối cùng rời thuyền", ông Werner dẫn quy định mới nhất.
Trong lịch sử hàng hải, rất nhiều thuyền trưởng cự tuyệt rời thuyền dù đang
chìm.
Những
đóa hoa đặt bên cạnh di ảnh của Park Ji-young, nữ thuyền viên hy sinh trong
lúc giải cứu các hành khách. Ảnh: CNN
|
Năm 1912, thuyền trưởng E. J. Smith của tàu Titanic có
thể đã mắc sai lầm vì lái quá nhanh khi tàu này đâm vào tảng núi băng, nhưng
hành động giúp đỡ cứu nạn hơn 700 người của ông lại được tán thưởng và đi vào
lịch sử. Smith kiên quyết yêu cầu để trẻ em và phụ nữ rời tàu trước tiên, còn
bản thân mình thì ở lại khoang điều khiển, chìm cùng con tàu huyền thoại.
Năm 1949, khi tàu Cochino của Hải quân Mỹ trong thời
Chiến tranh Lạnh, bốc cháy và sắp chìm tại khu vực biển gần Liên Xô, thuyền
trưởng Rafael Benitez cự tuyệt rời khỏi tàu. Khi đó, những thuyền viên khác đều
thoát khỏi tàu sang một chiến hạm khác hoạt động gần đó. Benitez hy vọng
có thể cứu Cochino, tàu ngầm gián điệp đầu tiên của nước này trong Chiến
tranh Lạnh. Chỉ đến khi các thuyền viên khác gào lên rằng con tàu đang chìm,
thuyền trưởng này mới chịu rời tàu.
Trong vụ chìm phà Sewol, cũng xuất hiện những người anh
hùng. Đó là cậu thiếu niên Park Ho-jin, 16 tuổi, phát hiện một bé gái 6 tuổi
đứng một mình trên mạn tàu. Anh trai cô bé đã để em ở đó để quay lại khoang
hành khách tìm mẹ. Park ôm lấy bé gái, cùng đưa em lên xuồng cứu hộ với mình.
Nhưng không phải ai cũng may mắn như Park. Nữ thuyền
viên Park Ji-young, 22 tuổi, giúp một số học sinh mặc áo phao và yêu cầu
các em nhảy xuống biển, bơi về phía xuồng cứu hộ.
"Chúng em khuyên nhảy xuống cùng, nhưng chị ấy từ chối
và cũng không giữ cho bản thân lấy một chiếc áo cứu sinh", một học sinh
cấp ba sống sót kể lại.
"Cứu xong các em rồi chị sẽ nhảy xuống sau. Thuyền viên
phải là người cuối cùng rời phà", Park Ji-young nói. Nhưng nữ thuyền
viên này đã hy sinh. Người ta tìm thấy thi hài cô nổi trên mặt biển.
Đức
Dương (theo
New York Times)
Chạy thoát thân trong khi mấy trăm sinh mạng hành khách đang bị đe dọa là hành động không thể tha thư đới với vị thuyền trưởng này.
Trả lờiXóaĐúng vậy. Cảm ơn LHĐ.
Xóa