6 tháng 6, 2018

Hỏi lại: AI LÀ TRIỆU PHÚ ?

Tân Thái Bá Theo dõi
Hôm qua lúc 8:53 (trên fb)
Lạ cái ông Lại Văn Sâm. Sao phải lên đài thanh minh mình không hề dùng facebook và những bài nhân danh ông lên tiếng phản đối cho TQ thuê đất là giả mạo. Những bài ấy cũng hay và hứu ích mà. Mình đã hèn không nói, người ta nói hộ cho, đáng lẽ phải cảm ơn mới đúng. Tôi chỉ mong người khác viết hộ cho tôi như thế.
Mà rồi, thời này không dùng facebook thì muốn biết ông đang dùng gì? Chắc báo Nhân Dân online? Khuyên ông, trước vì miếng cơm manh áo phải nói ngược là một nhẽ. Giờ hưu rồi, già rồi, hết lộc, hết chức tước, kể cũng nên thật lòng một chút.
Nhân tiện, post lại bài này.
AI LÀ TRIỆU PHÚ?
Lạ, người ta ném đá
Một cô bé chỉ vì
Không biết món cua gạch
Nấu với loại rau gì?
Bị cười chê cả việc
Không biết El Nino,
Một hiện tượng bí ẩn
Gây hạn hán cháy khô.
Không ai biết mọi chuyện.
Không biết thì đã sao?
Vậy sao phải ném đá?
Đúng là thật tầm phào.
Cái trò “Triệu Phú” ấy
Của ông Lại Văn Sâm,
Tôi thấy nó hơi nhạt,
Vô bổ và dưới tầm.
Nếu ý định tốt đẹp
Là khai trí cho dân,
Sao không hỏi những cái
Quan trọng và thực cần?
Thí dụ, bạn có biết
Bao chiến sĩ của ta
Đã bị Tàu Cộng giết
Trên hòn đảo Gạc Ma?
Hoặc hỏi thác Bản Giốc
Vốn của ta từ lâu,
Vì sao năm 99
Lại biến thành của Tàu?
Hoặc: Xin bạn cho biết
Bao nhiêu người oan sai
Thời Cải Cách Ruộng Đất?
Vì sao và do ai?
Hoặc, bao quát hơn nữa,
Hỏi vì sao nước ta,
Cái gì cũng tốt đẹp
Mà luôn thua người ta?
Hoặc chủ nghĩa xã hội
Mà rơi vào nước nào,
Là nước ấy nghèo đói
Bạn có biết vì sao?..
Đại khái là như thế.
Những câu hỏi xứng tầm,
Cao hơn món cua gạch,
Thưa ông Lại Văn Sâm.
*
Triệu phú tiền là tốt.
Nhưng còn tốt hơn nhiều
Là triệu phú tri thức
Để thoát khỏi giáo điều.

2 tháng 6, 2018

Chứ mẹ chê't thì phải làm sao hả chú?"


Chứ mẹ chê't thì phải làm sao hả chú?"
Khoảng 5h sáng tại sân bay Tân Sơn Nhất, một người phụ nữ làm thủ tục ở quầy vé. Nhìn là biết người nghèo vì áo quần cũ kỹ, mặt mày hốc hác, tiều tụy, đã vậy lại còn thấp bé, chỉ độ 1,5m. Với thái độ khẩn cầu, chị xin được đổi giờ bay chuyến 6h, nhưng chuyến bay đã hết vé, chỉ còn hạng thương gia. Muốn đổi vé, chị phải bù thêm 1,5 triệu đồng.
Những người xung quanh nhìn một người phụ nữ tiều tụy, nghèo khổ ấy lục túi lấy tiền, những đồng tiền chẵn lẻ khác nhau chứng tỏ được thu gom theo kiểu bỏ ống, nhưng cũng đủ để bù giá vé. Ai cũng ngạc nhiên khi thấy chị quyết định không chút đắn đo, có người còn cười cợt vì cho rằng nghèo mà “chơi leo”. Hầu như chị không quan tâm đến thái độ, ánh nhìn của những người xung quanh, với chị, được đổi giờ bay sớm hơn là quan trọng nhất.
Nam nhân viên giám sát mặt đất như muốn xác định lại: “Chị mua vé hạng thương gia cơ à?”. Chị đáp lại: “Dạ vâng! Chứ mẹ chê't thì phải làm sao hả chú?”.
Những người xung quanh nghe câu nói của chị đều lặng ngắt và thực sự chia sẻ. Có thể chị không hề biết hạng thương gia là gì, và chị cũng không bận tâm khi phải thêm số tiền không nhỏ đối với chị, để chỉ về với mẹ sớm hơn một giờ. Một giờ thôi nhưng quý báu vô cùng.
Dù chị không kể ra, nhưng ai cũng có thể hiểu chị là công nhân hoặc là người tha phương kiếm sống. Cuộc mưu sinh và cái nghèo không cho chị có cơ hội bên mẹ những ngày đau yếu, chỉ khi tử biệt sinh ly mới tất tả chạy về. “Chứ mẹ chê't thì phải làm sao hả chú?”, một câu nói chứa đựng nỗi đau và cũng là sự uất hận của người con không gặp mặt mẹ trước khi mẹ mất.
Câu chuyện lên đến cao trào cảm xúc ở đoạn sau. Nam nhân viên sau khi nghe chị nói đã chạy đi một lát rồi quay trở lại. Anh nói: “Em đổi vé xong rồi, chị đi đi nhé. Không phải bù thêm tiền bạc gì đâu”. Ngay sau đó, một nữ nhân viên khác gửi lại cho chị 1,5 triệu đồng.
Không ai biết nam nhân viên ấy đã làm cách gì để giúp chị. Có thể anh đã trình bày hoàn cảnh của chị với người có trách nhiệm cao hơn, và mọi người đã nhanh chóng xử lý, chuyển chị lên hạng thương gia nhưng không thu tiền. Dù cách gì thì cũng đã có một kết thúc rất đẹp. Rất cảm ơn những tấm lòng nhân hậu, đã làm cho cuộc sống đáng yêu hơn.
Một bạn viết trên facebook: “Đây là câu chuyện cổ tích giữa đời thường. Mình đã khóc khi đọc đến dòng cuối cùng. Thật tự hào về truyền thống tương thân tương ái của người Việt. Xin chia buồn với sự mất mát của chị”.
-Sưu tầm-
Nguồn: Đặng Chung




1 tháng 6, 2018

VÀI CÂU THÁNG 6 MÙA HÈ

Mùa hè rộn tiếng ve kêu
Mùa hè hoa phượng rực màu đỏ tươi
Mùa hè trẻ nhỏ reo cười
Mùa hè nghỉ học mọi người thảnh thơi.



31 tháng 5, 2018

“TÔI ĐÃ CHỌN BẤM NÚT KHÔNG BÁN NƯỚC!”

Nguyễn Xuân Diện cùng với Ham Vui Tran và 6 người khác.
Đăng lại theo facebook

CHO THUÊ ĐẤT 99 NĂM VÀ CÂU CHUYỆN BẤM NÚT CỦA ĐBQH NGUYỄN MINH THUYẾT
Bài của Nguyến Anh Tuấn
Năm 1898, triều đình phong kiến Mãn Thanh sau hàng loạt các thất bại quân sự với Anh Quốc, đã nhục nhã ký kết cho thuê “Đặc khu” Hong Kong tới 99 năm.
Sự việc này được chế độ cộng sản Trung Quốc ngày nay coi là mối nhục to lớn của đất nước, “do bọn Phong kiến Mãn Thanh gây ra”. Họ đã nỗ lực bằng rất nhiều các biện pháp kinh tế, ngoại giao, thậm chí cả việc gây sức ép bằng đe doạ chiến tranh, rồi cuối cùng mới đòi lại được Hong Kong sau đúng 99 năm thuộc về Anh Quốc (1997).
Nay song song với các hành động khẳng định toàn bộ biển Đông là lãnh thổ Trung Quốc như:
- Bồi đắp mở rộng, xây dựng căn cứ, nhà cửa trên các đảo ở Hoàng Sa, Trường Sa.
- Trang bị vũ khí hạng nặng (tên lửa tầm xa, máy bay ném bom) để khống chế toàn bộ biển Đông.
- Nâng cấp tuyên bố lãnh thổ từ chỗ là các đường nét đứt trên biển Đông, thành đường nét liền, khẳng định vùng biển trong đường “lưỡi bò” liền nét này là lãnh thổ Trung Quốc.
Thì, Trung Quốc còn đang đứng trước cơ hội có thêm sự củng cố cho vùng lãnh thổ trên biển Đông này bằng cách, thiết lập 3 tiền đồn lớn, rải đều trên “đường biên giới mới” với Việt Nam, với sự tiếp tay của chính người Việt.
Trung Quốc bằng cách nào đó, đã khiến cho đảng nhà nước Việt Nam nhanh nhảu đưa 3 đảo lớn ở 3 vị trí Bắc - Trung - Nam, tiếp giáp với “đường biên giới mới” là “đường lưỡi bò liền nét” do trung quốc vừa xác lập, thành 3 “Đặc khu” có điều kiện cho “nhà đầu tư” thuê đất tới 99 năm.
Ngay sau khi 486 Đại biểu quốc hội bấm nút thông qua “chính sách” này của đảng nhà nước Việt Nam, đội lốt các “nhà đầu tư”, người Trung Quốc sẽ tràn ngập 3 “đặc khu” này, rồi lưu trú, sinh con đẻ cái, thiết lập bang hội, chi bộ đảng cộng sản TQ ... liên tục trong tận ... 99 năm, mà không có một điều luật nào khác của Việt Nam có thể ngăn cản nổi.
Rồi khi xảy ra tranh chấp, tàu chiến TQ sẽ đàng hoàng áp sát 3 đặc khu “để bảo vệ cho công dân TQ”...
Việc này không chỉ củng cố thêm cho tuyên bố lãnh thổ của Trung Quốc trên toàn biển Đông, mà còn như giúp Trung Quốc lập ra 3 “siêu tiền đồn” trên đất Việt Nam, để “canh gác”, án ngữ, cho vùng lãnh thổ mới - là vùng biển Đông trong “đường lưỡi bò liền nét”.
Chưa nói, như bài học vừa diễn ra vừa năm ngoái: Người Nga chiếm số đông ở bán đảo Crime, của Ukraina, đã “bỏ phiếu” đòi nước Nga sát nhập lãnh thổ này vào nước Nga, và rồi Ukraina đã mất bán đảo quý giá này, đầy đau đớn. Tương lai nào chờ đón 3 “Đặc khu” của Việt Nam, trong dã tâm không cần che dấu của người Trung Quốc?
Đứng trước quyết định lịch sử này, 486 đại biểu quốc hội Việt Nam đang bị đảng nhà nước dí vào tay nút bấm bán nước, cùng áp lực phải bấm vì quyền lợi đảng ban.
Để giúp cho 486 vị đang ngồi họp Quốc Hội quyết định, xin kể một câu chuyện mà các vị ấy có thể tham khảo:
Cách đây đúng 10 năm, cũng ở kỳ họp quốc hội tương tự, các đại biểu đã bị ép phải bấm nút thông qua việc sát nhập Hà Tây về Hà Nội.
Trong nhiều lần nói chuyện trực tiếp, cựu đại biểu Quốc Hội - Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết kể đi kể lại, với một niềm tự hào không che dấu, về việc bấm nút của mình hồi năm 2008:
- “Lần bấm nút đầu tiên, chú bấm phản đối. Tỉ lệ của cả Quốc hội là 50-50.
- Trung Ương đảng ra chỉ đạo, đề nghị các ĐBQH thực hiện nghị quyết của đảng.
- Trước lần bấm nút lại, chú suy nghĩ rất nhiều. Chú thấy mình cùng lúc giữ 2 vai trò: Đại biểu Quốc Hội và đảng viên đảng cộng sản.
- Là đảng viên, chú phải tuân thủ nghị quyết của đảng.
- Là Đại biểu Quốc hội, chú phải đại diện cho Dân, cho Nước.
- Rồi ở lần bấm nút thứ hai đấy, chú quyết định, mình không thể cùng lúc thể hiện cả hai vai trò cho quyết định này được. Chú thấy rằng lúc này, tại đây, mình phải là một Đại biểu Quốc Hội. Chú bấm nút phản đối.
- Cho dù cuối cùng, với đa số phiếu, Hà Tây vẫn cứ bị xoá sổ, sát nhập vào Hà Nội, nhưng chú tự hào về quyết định của mình.”
...
Để kết bài, xin hỏi: Sau lần bấm nút lịch sử này: Bao nhiêu đại biểu? Là những ai? Sẽ dám công khai rằng:
“TÔI ĐÃ CHỌN BẤM NÚT KHÔNG BÁN NƯỚC!”

30 tháng 5, 2018

CUỐI THÁNG 5

Sắp hết tháng 5 - 2018.
Với âm lịch cũng giữa tháng 4, gần qua 1/3 năm.
Tất cả đang mùa  hè sôi động, chưa quá nóng !
Cuộc sống tương đối bình an, đang lành, yên tâm.
Về BLOG:
Chẳng còn gì nhiều
Thấp thoáng trông theo
Hết thời dào dạt
Nào biết làm sao ?
Mở trang blog
Dường như nao nao
Chẳng nên buồn bã
Cũng đừng ồn ào !
    Đã qua
        Những ngày
             Cao trào !
Bây giờ blog đã cạn rồi
Thôi đành biết vậy dám đòi hỏi chi ?

29 tháng 5, 2018

Việt Nam bình yên qua ống kính nhiếp ảnh gia người Thụy Sĩ

Theo VNExpress.net

Việt Nam bình yên qua ống kính nhiếp ảnh gia người Thụy Sĩ

Bộ ảnh “Tất cả là một” lấy cảm hứng từ những khoảnh khắc bình dị trong cuộc sống thường nhật ở Việt Nam.

Việt Nam bình yên qua ống kính nhiếp ảnh gia người Thụy Sĩ
Trong bộ áo dài cách tân, Stephane Bahler, nhiếp ảnh gia Thụy Sĩ hào hứng kể về những bức ảnh anh chụp tại Việt Nam trong suốt 14 năm. Đây là lần đầu tiên Stephane Bahler mang những bức ảnh của mình giới thiệu đến cộng đồng qua triển lãm "Tất cả là một".
Việt Nam bình yên qua ống kính nhiếp ảnh gia người Thụy Sĩ
Tác giả chọn cách trưng bày ảnh theo bộ ba nhằm thể hiện triết lý duyên khởi của nhà Phật cũng như lý thuyết khoa học “tất cả là một”, vì vạn vật trên đời đều có sự liên kết với nhau.
Việt Nam bình yên qua ống kính nhiếp ảnh gia người Thụy Sĩ
Xuyên suốt các phẩm là hình ảnh Việt Nam bình dị, trầm tư pha chút năng động của một quốc gia đang trong giai đoạn chuyển mình.
Việt Nam bình yên qua ống kính nhiếp ảnh gia người Thụy Sĩ
Stephane Bahler dành nhiều thời gian rong ruổi khắp Việt Nam từ vùng quê cho đến thành thị. Anh đặc biệt yêu thích Hội An: "Tôi phải lòng nơi đây, tôi yêu từng viên đá, mảng tường vàng ở Hội An".
Việt Nam bình yên qua ống kính nhiếp ảnh gia người Thụy Sĩ
Với ba ảnh mang tên "Hành trình của thời gian", nhiếp ảnh gia tự hỏi: "Có biết bao câu chuyện, thăng trầm, niềm hạnh phúc mà những cỗ xe đó đã chứng kiến?".
Việt Nam bình yên qua ống kính nhiếp ảnh gia người Thụy Sĩ
Theo Stephane Bahler, ẩm thực đường phố là linh hồn của Việt Nam. Nhiếp ảnh gia Thụy Sĩ gọi những người này là vua bếp đường phố. Ở bất kỳ đâu bạn cũng có thể làm dịu chiếc bụng đói, ngồi trên vỉa hè, và nhìn ngắm những người xung quanh.
Việt Nam bình yên qua ống kính nhiếp ảnh gia người Thụy Sĩ
Cụm ảnh "Những dòng chảy của sự sống". Theo tác giả, nhân loại xây dựng nền văn minh của mình bên cạnh dòng chảy của sông và biển, những dòng chảy đã mang đến sự sống, thức ăn và mọi sự vận động…hãy trân trọng những dòng chảy ấy.
Việt Nam bình yên qua ống kính nhiếp ảnh gia người Thụy Sĩ
Ngoài ảnh đời sống, Stephane Bahler cũng dành nhiều thời gian để chụp ảnh phong cảnh. "Thiên nhiên tạo nên vẻ đẹp vô thường, hãy mở đôi mắt ngắm nhìn. Bạn sẽ không hối tiếc đâu", anh chia sẻ.
Việt Nam bình yên qua ống kính nhiếp ảnh gia người Thụy Sĩ
"Biển giàu tài nguyên, phong phú, tràn đầy năng lượng, có lúc yên bình nhưng cũng có lúc giận dữ. Ta thật sự không thể hững hờ khi đứng trước biển", Stephane Bahler bình luận về cụm ảnh "Vitamin sea".
Việt Nam bình yên qua ống kính nhiếp ảnh gia người Thụy Sĩ
Triển lãm "Tất cả là một" kéo dài 6 tháng tại khách sạn Pullman Vũng Tàu. Sự kiện cũng đóng góp một phần cho tổ chức phi lợi nhuận, giúp các bé gái có cơ hội được đến trường và tạo điều kiện cho trẻ em ở châu Á và châu Phi đều biết đọc và biết viết.
Khương Nha