15 tháng 12, 2016

Castro tắt thở, Cuba thở phào

·         Castro tắt thở, Cuba thở phào  

Minh Anh .RFI. 03-12-2016

Fidel Castro ra đi đã được một tuần, nhưng báo chí Pháp vẫn chưa ngớt lời nói về ông. Mỗi tuần báo đều tìm cách khai thác một khía cạnh nào đó về cuộc đời và sự nghiệp chính trị. Nhìn chung các tuần báo đều phê phán tính cách "hai mặt" của con người được đánh giá là nhân vật lịch sử của thế kỷ XX.

Một xác ướp đã chết

« Những ngày cuối cùng của Viejo » là tựa đề bài viết trên L'Obs. Tuần báo trích một phần trong quyển sách đề tựa "Castro", tập tiểu sử mới của tác giả Serge Raffy sắp ra mắt độc giả Pháp vào ngày 14/12 tới đây. Theo tác giả, những năm gần đây, nhà độc tài Cuba đã bị mất trí nhớ. Phải chăng đó là cách tốt nhất để thoát bản cáo trạng mà các nạn nhân ngày nay đang đòi công lý ?
Phần cuối bài viết, tuần san trích nhận định nhà văn Leonardo Padura cho rằng, sự ra đi của Fidel Castro không phải là một sự kiện lớn ở Cuba. « Ông chưa bao giờ là anh hùng, mà chỉ là người làm trò múa rối ». Bóng ma của ông không như là bóng ma của Che, người đã ra đi ở độ tuổi xuân xanh, độ tuổi thanh niên đẹp nhất đời người, mà là cái bóng ma của một kẻ già nua vẻ mặt quạu quọ và run rẩy, xung quanh vây đầy mấy vị bác sĩ vồn vã. « Một xác ướp buồn ?», tuần báo đặt câu hỏi. 
Đối với Courrier International, với cái chết của cựu lãnh đạo, « nước Cuba đã được giải phóng » như hàng tít lớn trên trang bìa. Cũng giống như L’Obs, Courrier International không chỉ xem Fidel như là « một xác ướp », mà còn là « một xác ướp đã chết » như hàng tựa của bài xã luận. Đó là người đã làm cho đất nước điêu tàn sau hơn nửa thế kỷ cai trị với bàn tay sắt. Từ chỗ là một « vựa đường » của thế giới, Cuba buộc phải nhập khẩu đường. Từ vị trí là một nền kinh tế thứ 4 của châu Mỹ Latinh, ngày nay với chỉ có 11,5 triệu dân nhưng đất nước phải vất vả trong việc tự cung tự cấp các nhu yếu phẩm.
Nhưng giờ điều đáng lo nhất là cùng với sự ra đi vĩnh viễn của Fidel Castro, chiến thắng của Donald Trump có thể sẽ làm thay đổi cục diện tại Cuba. Tổng thống Mỹ tương lai cho biết sẽ xem xét lại việc nối lại bang giao do Barack Obama đưa ra. Nếu như ông Trump từ bỏ dự án hủy bỏ lệnh cấm vận, cả Hoa Kỳ và Cuba đều thiệt. Hoa Kỳ sẽ mất hết các triển vọng kinh tế. Còn đảo quốc vẫn sẽ bị đông lạnh. Cho dù là lần này « xác ướp » đã thật sự chết rồi như lời hài hước của nhiều người dân Cuba dành cho Fidel Castro.

Fidel: Nhà cách mạng thích lối sống xa xỉ

Dẫu sao thì trong vòng 90 năm hiện hữu (1926-2016) Fidel Castro cũng đã tạo cho mình «một huyền thoại và một nền độc tài » như hàng tựa nhận định của L’Express. Tuần báo mở hẳn một hồ sơ dài 24 trang bao gồm cả hình ảnh để nói về cuộc đời và sự nghiệp chính trị. Bắt nguồn từ một thảm họa kinh tế và bất ổn tinh thần, nhà lãnh đạo đã lừa phỉnh cả thế giới để đạt được mục tiêu duy nhất rất quan trọng đối với ông : đi vào Lịch sử. Cái chết của ông hôm thứ Sáu 25/11/2016 đã lộ rõ mặt tối của « người khổng lồ thế kỷ XX ».
·          
·         Ngoài việc thuật lại những năm tháng cai trị đất nước với bàn tay sắt, trấn áp mọi tiếng nói đối lập, tuần báo trích đăng một đoạn trong quyển sách đề tựa « La vie cachée de Fidel Castro» (Mặt trái của Fidel Castro) nói về lối sống xa hoa của nhà lãnh đạo.
·         Không như những gì Castro tuyên bố cả đời ông chẳng có chút tài sản nào ngoài « túp lều cá» khiêm tốn. Theo lời kể của Juan Reinaldo Sanchez, cận vệ riêng của ông trong vòng 17 năm đồng bút ký sách với nhà báo Axel Gylden, « lều cá » mà ông nhắc đến trên thực tế là nơi nghỉ mát sang trọng, huy động mọi phương tiện hậu cần đáng kể để bảo đảm an ninh và bảo trì. Trích đoạn của L’Express còn cho thấy rõ những sở thích giải trí của ông ngang tầm với sở thích của một nhà đại tư sản.
·          
·         "Theo Fidel thì được, chống Fidel thì không"
·          
·         Tuần san L’Express có bài phỏng vấn đặc biệt với bà Juanita Castro, em gái của cố lãnh đạo Cuba. Năm nay 83 tuổi, hiện đang sống lưu vong tại Miami, bà sẽ không về dự tang lễ người anh.
·         Trong tâm khảm của bà, người anh lý tưởng, nhà cách mạng Cuba Fidel Castro đã chết từ lâu, ngay từ những ngày đầu thắng lợi của cuộc cách mạng.
·         Ngoài việc chỉ trích chính sách cai trị độc tài của người anh, bà cho độc giả thấy rõ những cá tính độc đoán của Fidel Castro : một con người khép kín, không chấp nhận mọi sự trái ngược. « Bất kể ai đi ngược lại ý kiến, kế hoạch, dự án của ông đều trở thành kẻ thù không đội trời chung… dù đó là một người thân trong gia đình (…) Năm 1961, ông đã đưa ra một công thức, trở nên nổi tiếng, cho thấy rõ tính ngang ngạnh : Theo cách mạng thì được, chống cách mạng thì không. Nhưng trên thực tế, điều này phải được hiểu là : Theo Fidel thì được, chống Fidel thì không».
·         Khác với người em Raul - vui tính, hài hước, tình cảm, Fidel Castro là một người cô độc, chỉ nghĩ đến mình, ít cởi mở và nhất là ích kỷ. Bà Juanita Castro nhớ lại ngày Fidel Castro, lúc ấy còn là sinh viên được cha tặng một chiếc xe hơi mới. Thay vì chia sẻ niềm vui với các em, ông đã cấm họ đến gần xe. « Không một ai được chạm vào xe. Kể cả đó là người em Ramon, người đã dạy ông lái xe ».
·          
·          Castro ra đi, Cuba nhẹ nhõm
·          
·         Giờ ông thật sự đã ra đi, tương lai nào cho Cuba hậu Fidel Castro. Trao đổi với L’Express, sử gia Elizabeth Burgos, có một giai đoạn sống gần với những người thân cận của Lider Maximo, đã lạc quan suy nghĩ như sau :
·         « Barack Obama đã thông minh hiểu ra là giải pháp cho vấn đề có tính chất sinh học. Một khi Raul không còn nữa, con cháu của những người theo chủ nghĩa Castro, vốn dĩ cũng rất thực dụng sẽ phải bắt tay với các nhà tư sản Mỹ gốc Cuba, cũng là anh em dòng tộc của họ. Những người Cuba tị nạn sẽ mang về dòng tư bản, và những người ủng hộ Castro sẽ mang về các sổ danh bạ khách hàng – tại châu Mỹ Latinh, châu Phi hay châu Á, vì những người này đã được sắp đặt ở khắp nơi.
·         Định mệnh của Cuba sẽ là một cường quốc. Đảo quốc này sẽ trở thành cầu nối đối thoại giữa Hoa Kỳ và châu Mỹ Latinh. Ông Trump là người của tình huống lý tưởng. Cùng với những thế hệ lãnh đạo tương lai, ông Trump sẽ biết cách thương lượng các thương vụ. Tôi khá tin rằng một ngày nào đó sẽ có Trump Tower tại La Habana. Trái với những gì ứng viên tổng thống đảng cực tả Pháp Jean-Luc Melenchon đang nghĩ, người Cuba rất thích làm ăn với Trump ».

·         Nói tóm lại, « Castro tắt thở, Cuba thở phào », như tựa đề một bài viết trên tuần san Le Point, cho rằng lời hứa hẹn « một nền dân chủ nhân văn » đã bị biến thành nửa thế kỷ độc tài. 

13 tháng 12, 2016

6 địa điểm chụp ảnh dã ngoại ở Hà Nội đẹp nhất mùa chớm đông

6 địa điểm chụp ảnh dã ngoại ở Hà Nội đẹp nhất mùa chớm đông

Theo Dân trí

Mùa đông chớm lạnh và bạn rất muốn có một bộ ảnh thật đẹp với bạn bè, vậy hãy tham khảo ngay 6 địa điểm chụp ảnh dã ngoại ở Hà Nội dưới đây.

Hà Nội vào mùa chớm đông mang một nét đẹp đặc trưng làm say mê biết bao trái tim người nhiếp ảnh. Đi lang thang trên vài con phố hay ngồi đại vào một góc quán café nào đó cũng vẫn thấy Hà Nội đẹp một cách vừa lãng mạn vừa riêng tư.
1. Những con đường lá vàng bay bay

Những con đường lá vàng bay bay là địa điểm chụp ảnh dã ngoại ở Hà Nội lý tưởng
Những con đường lá vàng bay bay là địa điểm chụp ảnh dã ngoại ở Hà Nội lý tưởng
Với những hàng cây cao kéo dài dọc hết cả con đường, có những chiếc lá phất phới bay trong gió, có tiếng lá xào xạc dưới gót chân. Cảnh tượng đó vừa khiến cho người ta có cảm giác nhẹ nhàng, vừa tạo cảm giác thời gian đang nhẹ trôi qua những hàng cây ấy.
Những con đường đó là: Điện Biên Phủ, Hoàng Diệu, Kim Mã, Phan Đình Phùng
2. Ga Yên Viên

Ga Yên Viên
Ga Yên Viên
Đi qua cầu Đuống theo hướng về Bắc Ninh một đoạn sẽ thấy Ga Yên Viên nằm bên tay trái.
Với những toa tàu kéo dài và những con đường ray tưởng chừng không có điểm dừng, Ga Yên Viên là một trong những địa điểm cho những bạn trẻ thích chụp ảnh dã ngoại.
Các phong cách chụp hình couple, streetlife, hay phong cách đơn như lang thang, cô đơn, cá tính đều phù hợp khi chụp tại đây.
3. Bãi Đá Sông Hồng

Bãi đá Sông Hồng
Bãi đá Sông Hồng
Không gian thoáng đãng, view rộng, có cánh đồng cỏ lau trắng vút dài hút tầm mắt, lại thêm những chiếc xích đu, cây cầu gỗ bắc ngang suối nhỏ và vườn hoa rộng ngập tràn màu sắc.
Bãi đá sông Hồng là một địa điểm chụp ảnh dã ngoại ở Hà Nội quen thuộc và chưa bao giờ hết thú vị cho những bạn trẻ mê chụp ảnh ở Hà Thành.
Giá vé vào cổng 30k/người, phí gửi xe 10k/xe máy.
4. Ven hồ Hoàn Kiếm

Ven hồ Gươm
Ven hồ Gươm
Vừa là chứng nhân lịch sử từ thời Thăng Long cổ đại vừa là biểu tượng mỗi khi nhắc đến Hà Nội. Hồ Hoàn Kiếm lúc chớm đông mang một vẻ đẹp mơ hồ mà lãng mạn và đầy tâm tư. Đây là một trong những địa điểm chụp ảnh dã ngoại ở Hà Nội vô cùng nổi tiếng mà không một người nào đặt chân đến Hà Nội lại muốn bỏ qua.
Trong một ngày có thể thấy được nhiều vẻ đẹp khác nhau của Hồ Hoàn Kiếm. Lúc sương mù vây quanh làm mọi thứ như lạc về thời xưa cổ, lúc thì luống vàng bởi những nhành cây cổ thụ lan ra các hàng ghế, lúc thì lung linh và lãng mạn bởi ánh đèn đêm quanh hồ.
5. Phim trường Smiley

Phim trường Smiley
Phim trường Smiley
Kiến trúc độc đáo với nhiều công trình đa dạng như lâu đài, phong cảnh đồng quê, hồ nước, các tòa nhà. Phim trường Smiley như một châu Âu thu nhỏ giữa lòng Hà Nội.
Nơi đây vừa mang phong cách cổ kính lại vừa sang trọng và tinh tế, đây là địa điểm chụp ảnh dã ngoại ở Hà Nội lý tưởng cho mọi bạn trẻ. Giá vé chụp nhóm 3 người khoảng 120k – 300k tùy từng thời điểm.
Phim trường Smiley cách trung tâm Hà Nội 13km nằm trên đường Đông Hội, xã Đông Hội, Đông Anh
6. Công viên Yên Sở

Công viên Yên Sở
Công viên Yên Sở
Là công viên đô thị lớn nhất Việt Nam và còn là công viên xanh lớn nhất Hà Nội, đây là địa điểm cho những ai yêu màu xanh và muốn tránh xa những ồn ào của phố phường đông đúc.
Các view đẹp để chụp hình dã ngoại ở công viên Yên Sở như: hàng tre trúc rậm rạp, quảng trường trong công viên, các hàng cây có bãi cỏ rộng…
Công viên Yên Sở nằm ở cửa ngõ phía Nam, có 2 mặt giáp đoạn đầu của đường cao tốc Pháp Vân – Cầu Giẽ và đường trên cao vành đai 3. Không tốn phí vào cổng.
Trên đây là 6 địa điểm chụp ảnh dã ngoại ở Hà Nội, các bạn có thể tham khảo để có những bức ảnh đẹp nhất cho mình và bạn bè nhé. Ngoài ra, các bạn cũng đừng bỏ lỡ những địa điểm chụp ảnh bà bầu ở Hà Nội mà chúng tôi đã chia sẻ trước đó.
Theo Huỳnh Kiên
ĐSPL

10 tháng 12, 2016

Sự khác biệt giữa HLV Hữu Thắng và Riedl

Sự khác biệt giữa HLV Hữu Thắng và Riedl

- Có nhiều yếu tố khiến Việt Nam thất bại ở AFF Cup 2016. Trên tất cả, khác biệt nằm ở học trò Hữu Thắng và thầy Alfred Riedl.
1. Khi vừa đặt chân đến Hà Nội để chuẩn bị cho trận lượt về bán kết AFF Cup 2016, HLV Alfred Riedl không ngần ngại tuyên bố, “Indonesia sẽ ghi bàn trên sân Mỹ Đình”.
Vị thuyền trưởng Indonesia cũng nhấn mạnh, “Việt Nam là đội bóng mạnh, nhưng trận lượt về sẽ bất phân thắng bại”.
Sự khác biệt giữa HLV Hữu Thắng và Riedl
HLV Riedl hiểu rất rõ Hữu Thắng và bóng đá Việt Nam
Những lời tuyên bố của Riedl không nhận được sự tôn trọng từ đa phần giới truyền thông chủ nhà, vốn có sự lạc quan lớn về khả năng lội ngược dòng.
Trên thực tế, những gì Riedl tuyên bố là hoàn toàn có cơ sở. Trong trận lượt đi, Indonesia đã thể hiện sự vượt trội về mặt thế trận so với Việt Nam. Đồng thời, chiến thắng 2-1 cho phép nhà cầm quân người Áo có quyền lạc quan.
Cách biệt 2-1 không phải quá lớn, nhưng đủ tạo cho Indonesia một tâm lý thi đấu tốt hơn. Cũng cần phải nhấn mạnh một điều, trong bóng đá hiện đại, 2/3 số đội thắng lượt đi 2-1 trên sân nhà sẽ giành chiến thắng chung cuộc.
Một điểm nữa làm căn cứ để Riedl thêm tự tin: am hiểu về bóng đá và con người Việt Nam. Không phải ngẫu nhiên mà chiến lược gia 67 tuổi này vẫn tuyên bố ông xem Việt Nam như ngôi nhà thứ 2 của mình.
Sự khác biệt giữa HLV Hữu Thắng và Riedl
Trò không thể thắng thầy trong cuộc đối đầu quyết định 
2. HLV Riedl quá am hiểu về bóng đá Việt Nam, với các giai đoạn dẫn dắt ĐTQG 1998-2001, 2003-2004 và 2005-2007. Chưa kể, ông còn có thời gian ngồi chiếc ghế thuyền trưởng Hải Phòng.
Hiểu rõ bóng đá Việt, HLV Riedl càng không lạ gì Nguyễn Hữu Thắng.
Trong giai đoạn đầu tiên Riedl đến Việt Nam, Hữu Thắng là một nhân tố quan trọng. Không chỉ là trung vệ chắc chắn, Hữu Thắng còn là đội trưởng của ĐTQG vào chung kết Tiger Cup 1998 (hiện là AFF Suzuki Cup).
Cá tính và con người của Hữu Thắng như thế nào thì Riedl đã hiểu quá rõ. Thậm chí, ông cũng biết mọi “chiêu trò” mà cựu trung vệ Nghệ An có thể thực hiện trong phòng thay đồ.
Giữa hai người đã trải qua thời gian dài không làm việc chung, nhưng Riedl vẫn như nắm người học trò cũ trong lòng bàn tay.
Trước thềm AFF Cup 2016, với 2 lượt trận giao hữu, cựu Chiếc giày vàng châu Âu có cơ hội tốt để kiểm chứng lại học trò cũ. Bên cạnh việc nắm bắt cá tính, HLV Riedl còn có được cái nhìn quan trọng về chiến thuật mà Hữu Thắng xây dựng cho Việt Nam.
Sự khác biệt giữa HLV Hữu Thắng và Riedl
Hữu Thắng cần thời gian để khẳng định mình hơn nữa. Ảnh: SN
Khi mà Việt Nam lâng lâng với kết quả giao hữu (hòa 2-2 trên sân khách, thắng 3-2 sân nhà), thì Riedl xem đó là sự chuẩn bị cho cuộc tái ngộ ở AFF Cup.
Tại thời điểm ấy, Việt Nam mặc nhiên được xác định giành ngôi đầu bảng B. Trong khi đó, Indonesia cũng xác nhận sẽ cạnh tranh chiếc vé bán kết thứ 2 ở bảng A, sau Thái Lan. Có nghĩa là Riedl đã sớm xác định Indonesia sẽ gặp Việt Nam ở bán kết.
3. Những gì diễn ra trong 2 lượt trận vừa qua cho thấy, Riedl dù lớn tuổi nhưng ông chưa phải một HLV đã lỗi thời.
Riedl đã chứng minh, cậu học trò cũ Hữu Thắng vẫn chỉ là “nho xanh” so với kinh nghiệm cầm quân của ông. Thứ bóng đá hiện đại mà vị HLV người xứ Nghệ xây dựng cho Việt Nam trong 9 tháng qua đã bị giải mã một cách dễ dàng.
Có thể nói, sau rất nhiều thứ mà Riedl từng chỉ bảo trong thời gian còn là một trung vệ của ĐTQG, HLV Hữu Thắng vừa nhận thêm được những bài học mới từ người thầy cũ.
Khả năng Indonesia đánh bại Thái Lan trong 2 lượt trận chung kết là không cao. Tuy vậy, việc cho Việt Nam ăn trái đắng và đưa đội bóng xứ vạn đảo đi đến trận đấu cuối cùng của giải đấu lớn nhất khu vực, là thành công của Riedl.
Các quan chức LĐBĐ Indonesia, những người đang tìm vị thuyền trưởng mới, nợ Riedl lời xin lỗi và cảm ơn.


Đại Phong

9 tháng 12, 2016

MẤY CÂU " THƠ - THẨN "

HỎI:
Hỏi trăng- Trăng mãi không già
Hỏi mây- Mây cứ la đà nhởn nhơ !
Hỏi trời- Trời vẫn xanh lơ
Hỏi người- Người bảo làm thơ với đời !




Tam Đảo- Tháng 7- 2016

7 tháng 12, 2016

Harvard, bốn rưỡi sáng

Dân trí Đây là một bài văn đáng để cả tỉ người trên thế giới đọc đi đọc lại và cảm nhận một cách sâu sắc! Tôi đã đọc ít nhất 100 lần. Tôi tin rằng bạn càng đọc càng thu nhặt được nhiều điều lớn lao!

Người ta nói trong nhà ăn sinh viên của Harvard, rất khó để nghe được âm thanh nói chuyện, mỗi sinh viên đều mang theo pizza và nước ngọt, ai cũng đều vừa ăn vừa đọc sách hoặc là ghi chép. Rất hiếm thấy học sinh nào đó chỉ tập trung ăn mà không học, cũng rất ít thấy sinh viên nào vừa ăn vừa nói chuyện. Ở Harvard, phòng ăn không chỉ là nơi dùng cho việc ăn uống, nó còn là một thư viện. Bệnh viện Harvard cũng như thế, yên tĩnh đến nỗi có bao nhiêu người cũng như một, không ai không đọc sách hay ghi chép. Bệnh viện cũng là một hình thức khác của thư viện.
Và rồi trong giải Nobel có 33 người là của Harvard, Tổng thống Mỹ có 7 người là do Harvard đào tạo.
Trong khuôn viên của Harvard, người ta không bắt gặp sự ăn diện, sự trang điểm càng không bắt gặp sự tình tứ, chỉ thấy những bước chân vội vã cần mẫn kiến tạo những trang sử cho đời sau.
Harvard không phải là thần thoại, Harvard chỉ là một minh chứng, minh chứng cho ý chí, tinh thần, tham vọng, lí tưởng của con người.
Tiềm năng của con người rút cuộc đến đâu? Mơ ước của con người vì sao đến Harvard lại có thể trở thành sự thực?
Phóng viên CCTV Xje Juan từng đến đại học Harvard phỏng vấn.
Cô ấy nói: Khi chúng tôi đến đại học Harvard đã 2h sáng, điều khiến chúng tôi kinh ngạc là toàn bộ khuôn viên trong trường đều sáng đèn, đó quả thật là một ngôi thành không đêm. Trong nhà ăn, trong thư viện, trong phòng học đều có rất nhiều sinh viên đang đọc sách. Không khí học tập đã nhanh chóng lan truyền tới chúng tôi. Ở Harvard công việc học tập của sinh viên là không kể ngày đêm. Lúc đó, tôi mới biết, ở Mỹ, trường học danh tiếng như Harvard, áp lực của sinh viên là rất lớn”.
Ở Harvard, đâu đâu cũng thấy người ngủ. Thậm chí trên chiếc ghế băng trong căng tin cũng có người ngáy khò khò cho dù đôi khi người bên cạnh vẫn đang ăn, điều này cũng chả lấy gì làm lạ. Những người đang gục xuống ngủ thực sự đã quá mệt mỏi rồi.
Xie Juan nói, có một nữ sinh học đại học Bắc Kinh sang học tập ở Harvard, cô ấy nói về sinh viên của Harvard, mỗi học kỳ ít nhất phải lựa chọn 4 môn học, mỗi năm là 8 môn, trong 4 năm đủ 32 môn và vượt qua tất cả các kì thi mới có thể tốt nghiệp. Thông thường mà nói, nhà trường đều yêu cầu các sinh viên nội trong 2 năm đầu phải hoàn thành chương trình học trọng tâm, từ năm thứ 3 trở đi bước vào học các môn chuyên ngành. Chỉ có thiên tài thông minh nhất mới có thể hoàn thành chương trình học một cách trọn vẹn trong 3 năm với 32 môn, một sinh viên bình thường, để trả đủ 4 môn học đã đủ căng thẳng đến nỗi đau đầu, sưng não rồi. Bởi vì các giáo sư trên giảng đường giảng bài rất nhanh, dù bạn nghe hiểu hay không tan học lại phải lục lại một đống tài liệu để nghiền ngẫm, đọc không hết sẽ không làm nổi bài tập.
Cô gái ở đại học Bắc Kinh nói, lượng sách đọc ở đây một tuần bằng số sách ngâm cứu cả năm ở đại học Bắc Kinh, hơn nữa, lượng bài tập ở Harvard cũng rất lớn: “Sau giờ tan học chúng tôi phải dành rất nhiều thời gian để đọc sách, chuẩn bị ví dụ. Trước mỗi bài học phải chuẩn bị kĩ lưỡng, thì khi lên lớp mới có thể trao đổi với các bạn sinh viên khác, nếu không, bạn sẽ không có cách nào hòa nhập được với lớp học”.
Áp lực học tập của sinh viên Harvard cũng đến từ cơ chế đào thải của nhà trường. Bình quân mỗi năm có đến 20% số sinh viên vì thi không qua hoặc chọn không đủ số môn quy định mà bị lưu ban hoặc bị buộc thôi học, hơn nữa đánh giá 20% số sinh viên bị đào thải không chờ đến cuối kì học mới xử lí, mỗi bài học đều phải ghi lại thành tích phát biểu, bình quân chiếm 50% tổng thành tích, điều này yêu cầu sinh viên phải hết sức nỗ lực.
Ở Harvard không chỉ sinh viên mới chịu áp lực, giáo viên cũng tương tự. Mỗi lớp học của Harvard, yêu cầu những gì thầy giáo dạy đều phải mới. Nội dung giảng dạy mỗi năm đều phải có sự cập nhật, phát triển so với trước đó. Vì vậy, giảng viên Harvard chắc chắn phải có trình độ nghiên cứu khoa học. Harvard cho rằng, giáo sư trước hết phải là người học trò, mới có thể hứng thú đón nhận những thử thách và sự sáng tạo, hơn nữa còn phải có khả năng thuyết phục.
Có một vị giáo sư trường Harvard nhận xét: “Cuộc sống sinh viên của các trường đại học Trung Quốc tương đối nhẹ nhàng. Chúng tôi luôn nói, trẻ em Trung Quốc có thể chịu đựng bao nhiêu vất vả để giành điểm số cao, kì thực những trường trung học ở Mỹ rất nhiều, học cấp ba đồng nghĩa với việc chịu khổ. Khi tôi đi học trung học, thường học đến nửa đêm. Ở Mỹ, cùng với tuổi tác, nhiệm vụ học tập ngày một lớn dần. Đến khi học đại học là khổ nhất, tất cả nền giáo dục phát triển đều phải chịu khổ. Trong khi những đứa trẻ Trung Quốc bước chân vào đại học lại buông thả học hành. Chúng buông thả 4 năm trong khi ở Mỹ 4 năm ấy với sinh viên đại học là những năm tháng cần mẫn nhất, là 4 năm hoàng kim để tích lũy năng lượng. Cho nên các nhà khoa học người Mỹ luôn là nhiều nhất trên thế giới”.
Về vấn đề này, Xie Juan cũng hết sức than thở: “Chúng tôi cũng tiến hành phỏng vấn một vài trường đại học lớn ở trong nước Trung Quốc, nhưng rất khó để bắt gặp bầu không khí học tập và ngâm cứu như ở Harvard”.
Đến Harvard, bạn mới hiểu tài năng thực sự không phải là thiên tài, họ thành công bởi họ nỗ lực rất nhiều.
Giáo dục kiểu Trung Quốc làm cho học sinh chỉ cố gắng “dùng sức” trước kỳ thi đại học, trong giai đoạn dự trữ năng lượng này không những không có tích lũy năng lượng mà còn tiêu hao.
Một vị giáo sư khác nhận xét, sinh viên đại học của Trung Quốc bị sinh viên Mỹ bỏ lại phía sau rất xa. Căn nguyên của tình trạng này nằm ở nền giáo dục cơ bản của Trung Quốc.
Trường tiểu học Mỹ áp dụng phương pháp nhận thức “nhỏ giọt”, nghiêm khắc hạn chế trẻ em đạt được số lượng kiến thức nhiều trong một lúc, một tháng chỉ cho phép trẻ con nhận thức một chút, mỗi lần đứa trẻ thu nhận kiến thức đều phải trả giá bằng mồ hôi và sự cực khổ, trong quá trình này, hành động, suy nghĩ và ngữ cảm so với nhận thức của bản thân chúng quan trọng hơn nhiều, đối với tri thức, đứa trẻ luôn có cảm giác khát vọng sở hữu.
Còn các trường tiểu học ở Trung Quốc vô cùng “tham lam”, biến tri thức thành vàng bạc châu báu miễn phí. Người làm công tác giáo dục ở Trung Quốc không biết mối quan hệ giữa tri thức và trí tuệ, luôn làm cho những đứa trẻ đón nhận ngày càng nhiều tri thức. Sự thông minh trong giáo dục Mỹ nằm ở chỗ: đầu tiên cho con trẻ ngữ cảm, cho con trẻ tư duy, sau cùng mới dành tặng tri thức, giai đoạn này tri thức biến thành trí tuệ, do thời kì đầu nhận thức đều vô cùng đơn giản khá dễ dàng để đón nhận ngữ cảm, tri thức cũng dễ dàng biến thành trí tuệ. Trí tuệ kì thực chính là khả năng sáng tạo mà chúng ta thường nhắc đến.
Học tập có ba giai đoạn: nhận thức cảm tính – ngữ cảm – tri thức, tri thức là giai đoạn cao nhất. Nền giáo dục Mỹ giúp trẻ em đi trọn vẹn 3 giai đoạn, mới có thể đón nhận tri thức, nền giáo dục Trung Quốc cho phép trẻ em thông qua nhận thức cảm tính đón nhận tri thức, hoặc trực tiếp đón nhận tri thức. Lượng tri thức một tháng của nền giáo dục Mỹ tương đương với lượng tri thức của giáo dục Trung Quốc trong một năm. Sự khác biệt nằm trong 29 ngày, 29 ngày này chính là khoảng thời gian bồi dưỡng ngữ cảm. Nền giáo dục Mỹ xây dựng cho con trẻ cái gọi là trí tuệ hơn hẳn người Trung Quốc. Nền giáo dục Mỹ tạo dựng cho con trẻ cái gọi là năng lực sáng tạo hơn hẳn người Trung Quốc.
Thời kì trung học cơ sở, cái mà trường học Mỹ bồi dưỡng chủ yếu là thói quen tự chủ trong học tập. So sánh với Trung Quốc, trường trung học cơ sở Trung Quốc dạy học là kiểu nhồi gà nhồi vịt của giáo viên, làm hình thành thói quen học tập dựa dẫm ở học sinh. Khoảng cách về năng lực, thói quen trên đã làm cho sinh viên Trung Quốc lựa chọn lối sống và thái độ sống khác hẳn với sinh viên Mỹ. Sinh viên Harvard nói, cường độ học tập Harvard lớn, ngủ rất ít, có cảm giác lúc nào cũng như đang tôi luyện, thử thách đối với ý chí là rất lớn. Nhưng nếu cứ nỗ lực như thế, sau này khó khăn hơn sẽ càng có khả năng khắc phục. Còn sinh viên Trung Quốc cho rằng, cuối cùng cũng đã thoát khỏi trói buộc, có thể muốn làm gì thì làm cái đó rồi. Thế là bao nhiêu thời gian đáng lẽ dùng cho việc học tập lại lãng phí vào việc khác. Thời gian học tập cần nhất này bị gián đoạn. Điều này đã được định sẵn, sinh viên Trung Quốc ngày càng bị bỏ xa.
Thầy giáo Harvard thường răn dạy học trò của mình như thế này: nếu như các em muốn sau khi bước vào xã hội, ở mọi lúc mọi nơi các em đều được đặt ở vị trí trung tâm và được đánh giá cao, như vậy trong quãng thời gian học ở Harvard, đừng lãng phí thời gian của mình. Có một câu châm ngôn được lưu truyền rộng rãi ở Harvard thế này: “mùa thu hoạch mùa bận rộn, học, học nữa, học mãi”.
Trên đường đời, bất cứ khi nào bạn dừng bước không đi tiếp, cũng có người lại đang ra sức đuổi. Có lẽ khi bạn đứng lại, thì anh ta đang đuổi theo sau bạn, nhưng khi bạn nhìn lại, đã không thấy bóng dáng anh ta nữa rồi, bởi vì anh ta đã chạy lên phía trước bạn, bạn hãy không ngừng tiến lên, không ngừng chạy đua. Thành công và an nhàn không thể cùng tồn tại, bạn lựa chọn con đường thành công, bạn nhất định phải từ bỏ cái còn lại.
Harvard không có nhiều nhà cao tầng, chỉ có những bức tường gạch đỏ mới và cao. Cho dù có người đạt được giải thưởng Nobel thì ngôi trường cũng không bỏ trống một vị trí nào.
Sau tất cả, điều khiến 100 thư viện Harvard không ngủ, đặc biệt người người như một, nói cách khác, một người chính là một chỗ ngồi trong thư viện. Harvard hay con người Harvard không cần bất cứ vỏ bọc nào.
Có người ca tụng Schwart như vị đại nho gia phương Đông của Harvard, ông phẫu thuật ung thư họng khi ở tuổi 82, vẫn ngày ngày dậy sớm đến chỗ làm, cho dù ông rất cần thời gian để nghỉ ngơi. Hơn nữa, hai cái tủ quần áo treo áo khoác trong phòng làm việc của ông, vốn do những sợi dây thép uốn lòng vòng mà thành
Tiến sỹ, khả năng cứ 3 ngày phải đọc xong một cuốn sách lớn, mỗi cuốn dày mấy trăm trang. Người đời trước nói thế này: trong Harvard có cây cầu Boston, nếu không lên được cây cầu sẽ không lên được Boston.
Sinh viên Harvard hay là giáo sư Harvard, suy nghĩ đầu tiên không phải là sự vinh dự, tự hào mà là một minh chứng.
Ý chí của con người rút cuộc có thể lớn cỡ nào, tiềm năng phát huy rút cuộc có thể mạnh đến đâu?
Ý chí của con người, tài năng của con người, lý tưởng của con người, vì sao được thể hiện ở Harvard?
Harvard khuyên bạn – 4 giờ sáng ở Harvard.
Những câu nói trên tường Thư viện Đại học Harvard
1. Lúc này nếu ngủ bạn sẽ có một giấc mơ, nhưng lúc này nếu học bạn sẽ giải thích được ước mơ.
2. Ngày hôm nay nếu bạn lãng phí, đồng nghĩa với việc bạn bóp chết quá khứ và vứt bỏ ngày mai.
3. Khi nào bạn cảm thấy thời khắc đã muộn, khi đó thực sự là thời điểm hành động.
4. Sự khổ nhọc khi học chỉ là tạm thời, sự đau khổ vì không học đến nơi là mãi mãi.
5. Hạnh phúc có lẽ không có thứ lượt, nhưng thành công thì có.
6. Học tập phải chăng là nhiệm vụ cả đời, ngay cả người học cũng không thể chứng minh, còn có thể làm gì?
7. Hãy đón nhận sự khó nhọc không thể chối từ.
8. Nước bọt hiện tại sẽ là nước mắt của ngày mai.
9. Người đầu tư cho tương lai, là người thực hiện đến cùng.
Bài viết “Harvard, bốn rưỡi sáng” đang được lan truyền trên mạng xã hội.
Anh Đặng Hoàng Lâm (chuyên gia đào tạo tiếng Anh), người đầu tiên đưa bài viết lên trang web riêng của mình, cho biết bài viết này anh đọc được trong một cuốn giáo trình tiếng Anh do một trung tâm dạy tiếng Anh biên soạn.
Thấy hay và ý nghĩa nên anh Lâm đã chia sẻ trên website cá nhân để nhiều người đọc được bài viết.
Có thể thấy đây là bản trích lược từ cuốn sách “Harvard 4:30am - Harvard Universitys Gift to Young People” của tác giả Wei Xiuying.
Lệ Thu (ghi)

1 tháng 12, 2016

THUYỀN VÀ BIỂN

* Tin  mới được biết : Ca sĩ Quang Lý đột ngột "ra đi" sau cơn nhồi máu cơ tim, mất đi một giọng ca nam mọi người khó quên của VN. Trong các ca khúc Quang Lý thể hiện nhiều người ưa thích nhất là THUYỀN VÀ BIỂN.



** Quang Lý-NSUT, mất 01-12-2016, 68 tuổi.
Là một trong những giọng ca nam đẹp nhất VN về dòng nhạc trữ tình VN.

THUYỀN VÀ BIỂN- KARAOKE


THÁNG 12 / 2016


ẢNH ĐỐ VUI

Hãy tìm ra 7 chỗ khác nhau giữa hai tấm ảnh: